|
| Một tuần zừa rồi tự nhiên thấy mệt mỏi thât...>.<..... Tối thứ 6 mình nằm đợi điện thoại của một người mãi tới 1h30 sáng mới đi ngu.. "A K bị bệnh nên không muốn nói chiện điện thoại, không có sức đâu mừh cãi zới T... Để ngày mai K khỏe K gọi lai..."... Cụp cup... Tức thiệt,... wá đang..làm mình đợi điện thoại chư..
Tối thứ 6 thức khuya làm nguyên ngày thứ 7 người cứ lờ đờ, zật zờ ... Lò mò zậy tới lơp.Pữa nay cái appointment zới ông thầy tới 8h30..Lại tới sớm nữa zui.Chán thia..9h... ra khỏi lớp:
Nobuaru: watzup?
Tuan: Not much...just tired..
Nobuaru: Want to go shopping with me?... Just wait me 15 minutes to see the instructor..
Tuan: I am not in mood... so upset now...>.<..
Nobuaru: Uhm...Just wait ok...
Hixhix...cũng không có zì làm..thôi kệ..ngồi đợi nó zậy.... Lôi con dế ra gọi điện thoại cho Pé 3 tám... Hehehe..cũng zui thiệt...zậy là hè nì nó zìa ziệt nam... Mình cũng mùn zìa lém nhưng mừh sợ méc kẹt lại... không biết phải làm thế nào nữa...
Nobuaru: Wait for me long?
Tuan: Absolutely yes...^o^..
Nobuary: Let's go to Fashion Island
Tuan: Ok...
Pữa đó đi cũng zui..thèng này bình thường thấy nó chảnh nhưng thật sự thì nó cũng friendly gớm.. Nhưng hình như nó "tự hào dân tộc" của nó wá đáng...Học được 3 chữ tiếng Nhật ^^...^.^ "Cô ni chu wà" "Ais Tế MỢt" zới lại "Has ta man ta na"..Hô hô..pữa nèo fải nói nó chỉ thêm mớii được...
Đi shopping cũng zui...Mua cũng được wé chùi luôn..Tiết kiệm tiền mừh cuối cùng cũng không làm được... Tức wé..Thèng Nobuaru hại mình...Ai bảo nó rủ mình đi shopping zậy chùi...>.<
Thứ 2..
Nhí nhảnh con cá cảnh cực kì lun... Mẹc cái quần short rộng thùng thình màu rêu..Cái áo màu trắng có chữ đó..Chơi thêm cái mũ cũng zừa trắng zừa đỏ cho zống tông áo lun.... Hixhix... thấy khác khác zì đây zốn hổng fải là fong cách của mình...Uhm..Thay đổi một tí...Nhưng anyway... Nhìn cũng dễ xương.... Mừh kì thiệt..người nào dạo nì cũng nói mình ốm hết...Ừhm...mừh đúng... Cũng ốm thiệt... mình sụt cân wé chời, tự nhiên hổng mún ăn, mấy ngày liên tiếp ngày nào cũng chỉ 2 chén cơm, khỏi sáng khỏi trưa khỏi ăn zặt..Chiều nay mua Vitamin zìa uống mới được...
Dạo này nhiều chiện xảy ra wa..Nhưng mừh hổng sao..Aja Aja Fighting.... | | |
| Sáng nay lại zậy sớm đi học...bực wé.... Zô lớp ngồi chèo weo zì chán zới lại biết bài quiz mình làm hổng được..Chán thía... Hình như dạo nì bị xui hay ai trù ẻo hay seo...5 bài quizzez hổng pài nèo hoàn hảo hít..2 pài trong Chem thì rụng cho tả tơi..2 pài math thì tạm ổn còn pài lớp speech mới đau thê đau thảm... tổng cộng 5 câu tui trả lời đúng được có 2 câu mừh điểm trong lớp lại đang B nữa chứ chùi..Kiểu nì chéc GPA của tui bay xuống cái wèo zùi.....>.<
Pữa nay đi làm vẫn bình thường..Tự nhiên gặp lại con Kaori...lâu wé không gặp nó, thấy nó khác ghia... Tám zài câu tự nhiên nó hỏi mình:
Kaori: Can i ask you a private question?
Tuan: Absolutely yes
Kaori: Do you have girlfriend?
Tuan: Uhm..Uhm...
Kaori: Ah, one of my girlfriends is interesting in you. She just wants to know....
Tuan: Can i know her name?
Kaori: Uhm..No..Just see..
Wớ làng pà con cô pác... seo dạo nì học hành tiền pạc thì ảm đảm mừh seo tình của tui nó đỏ chót vót zậy chùi... Hay là mấy người đó uống lộn thuốc chùi...^o^... Tự nhiên nói chiện zới nhỏ Kaori xong mình đỏ mặt tía tai..ngại ghia...^^... Mừh chiều nay cũng tức nữa... ngồi học chung zới pà fương trong fòng lab....
Fương: Chùi mày ziết chữ đẹp ghê!!!!!!!
Tuấn: ^o^...Zờ mới piết seo!!!!!! ^!^ (vểnh cái mẹt lên thấy ghét ^o^)
Fương: Nhưng mừh mấy đứa con trai mừh chữ đẹp thì đào hoa lèm, lại đểu nữa...
Tức zia..cuối cùng nói seo pả cũng chơi mình một câu.... Nói xong cười hô hố...Mình tức mún xanh mẹt... Hổng seo...
Một ngày cũng bình thường...^o^..Tối nay anh Quang cho mình đi wá giang zìa... Khỏi đi xe bus..Phẻ cả người..Nhưng mừh fải ngồi đợi ổng tới 6h30 trong khi 6h xong ziệc zùi..Uhm..Hổng seo....Trị tội ổng sau..thứ 7 nì pét ổng chở đi ăn..^o^...^^...^.^
Zìa nhà đã... | | |
| Hôm nay chẳng biết là buồn hay là zui nữa...chán lắm... Sáng nay làm pài hổng có được... cẩu thả thiệt.....>.<.. làm đúng mừh lại ghi sai kết wả...tức wá tức wá...:((... Ừh mà sao hổng piết sao dạo này mình 8 thế không biết nhỉ...tối thứ 7 nói chiện zới pạn liên tù tì không nghỉ (chỉ bị gián đoạn 3 fút zì hết pin) từ 11h tới gần 3h sáng mới xong...8 wé là 8...Expertise của mình là 8 wả thật không sai mừh...Ừhm...tự nhiên lại có thêm một người nói thích mình... mình fải làm sao đây??????????... Khó nghĩ wé èh...Một người mừh mình chưa bao zờ nghĩ tới cả... chỉ mới nói chiện có 1 lần mừh...Sao đây... ????... Uhm.... người ta rủ mình đi chơi nìa...thui kịa...chéc đi cho zui... ^o^..cần thời zan lém..... suy nghĩ đã... Bo bo xì... Ừhm tự nhiên cũng nhớ hunnie zia... mấy bữa nay bận wé cũng chưa email trả lời cho hunnie nữa...Hunnie gởi cho mình mí cái hình nhỉ nhảnh thiệt nhưng mừh cũng chưa trả lời..Khủng bố cho pà con zài tấm hình của hunnie nìa... Nhớ hunnie wé eh...:*
  
| | |
| Yêu và thích
http://www.tialia.com/playmusic.php?s=8f2c5dc676f733918feaa3ac281fbc0b&onlinemusicid=15565

Đứng trước người mà bạn thích, tim bạn sẽ đập nhanh hơn; nhưng đứng trước người bạn iêu, bạn sẽ chỉ cảm thấy vui hơn.
Nếu đứng trước người mà bạn iêu, thì mùa đông sẽ như mùa xuân; còn khi đứng trước người mà bạn thích, mùa đông chỉ đẹp hơn.
Nếu bạn nhìn vào mắt người bạn thích, bạn thẹn thùng; nhưng nếu nhìn và mắt người bạn iêu, bạn sẽ chỉ mỉm cười.
Ở trước mặt người bạn thích, bạn không thể nói những zì mình suy nghĩ; nhưng nếu ở trước mặt người bạn iêu, thì bạn hoàn toàn có thể nói.
Khi đứng trước người bạn thích, bạn bắt đầu cảm thấy ngượng; nhưng trước người bạn iêu, bạn có thể "show your own self".
Bạn sẽ không thể nhìn thẳng vào mắt người mà bạn thích; nhưng bạn sẽ luôn mỉm cười khi nhìn vào mắt người bạn iêu.
Khi người mà bạn thích khóc, , bạn sẽ lập tức an ủi; nhưng khi người mà bạn iêu khóc, bạn sẽ khóc cùng người ấy.
Nhưng cảm giác về sự thích, thường bắt nguồn từ cái tai; nhưng những cảm nhận về tình iêu lại hay bắt đầu bằng đôi mắt.
Cho nên khi bạn không còn thích ai đó nữa, thì tất cả những zì bạn cần làm là chỉnh lại đôi tai của mình. Nhưng nếu bạn không còn iêu ai nữa, và mỗi khi nhắt mắt thì tình iêu lại trở lại trên những giọt nước mắt và mãi mãi đọng lại trong trái tim của bạn.
Bạn sẽ không tìm thấy được người lý tưởng nếu bạn có thề sống với người đó. Nhưng bạn đã tìm được một người lý tưởng nếu bạn không thể sống thiếu người đó.
TÌNH YÊU CÓ MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU VÀ TRONG MUÔN VÀN ĐIỀU KỲ DIỆU CÓ TÌNH YÊU
| | |
|
Nếu cậu biết
|
|
|
Nếu cậu biết rằng tớ vui sướng và hạnh phúc nhường nào mỗi khi nhìn thấy cậu. Ở một góc khuất nào đó tớ cứ lặng lẽ nhìn cậu cho dù cậu chẳng hề biết có một kẻ đang dõi theo bước chân của cậu.
Nếu cậu biết được rằng tớ phải đấu tranh với bản thân mình vất vả như nào để nói rằng:"tớ yêu cậu". Bởi cậu biết rồi đó, tớ đã có kỷ niệm buồn với người đó, và trước khi nói yêu cậu tớ vẫn chưa quên được người đó. Tớ nói yêu cậu, vậy nghĩa là cậu quan trọng với tớ nhường nào.
Nếu cậu biết rằng tớ nhớ cậu nhường nào, trong khi học bài, hay làm bất kỳ việc gì đi chăng nữa, kể cả trong những giấc mơ, hình bóng cậu cứ hiện lên trong tâm trí tớ. Nếu cậu biết rằng trước khi gọi điện cho cậu, tớ phải lấy hai tờ giấy, một tờ tớ ghi "nên gọi", tờ còn lại tớ ghi "không nên" và tớ chọn. Nếu bốc vào tờ " nên gọi" thì tớ sẽ gọi và ngược lại tớ sẽ ko gọi nếu bốc vào tờ "không nên". Nhưng nếu cậu biết được rằng có những lúc mặc dù bốc vào "ko nên" tớ vẫn gọi cho cậu vì tớ nhớ cậu quá. Tớ cứ gọi dù chẳng nói được gì và cậu sẽ ghét tớ vì đã làm fiền cậu. Nhưng tớ vẫn gọi để được nghe giọng nói của cậu.
Nếu cậu biết rằng tớ vui nhường nào mỗi khi bên cậu và nói chuyện với cậu mặc dù khoảng thời gian đó chẳng là bao.
Nếu cậu biết được rằng tớ đã hy vọng như nào khi cậu nói rằng "để sau này tính" và "thi xong đã". Nếu cậu biết rằng tớ đã cố học hết mình và mong kì thi qua mau để chờ câu trả lời của cậu. VẬY MÀ...
Nếu cậu biết rằng tớ buồn và tự ái nhường nào khi cậu nói rằng tụi mình còn con nít. Tớ nói rồi mà, đừng nói như vậy, dù sao chúng mình cũng sắp ra trường và đã qua ngưỡng cửa 20.
Nếu cậu biết rằng tớ đau khổ nhường nào khi nghe tin cậu đã có người khác. Tớ không muốn tin điều đó chút nào cả nhưng đó là sự thật mà fải không cậu???
Nếu cậu biết suốt mấy tuần trời tớ không làm gì được cả, cứ đau khổ dằn vặt, buồn bã, bởi cậu đã từ chối tình cảm của tớ.
Nếu cậu biết rằng tớ đứng lặng trong phòng điện thoại, cứ lặng đi, chẳng muốn đi đâu, chỉ muốn khóc bởi cậu nói rằng ko thích tớ.
Nếu cậu biết được rằng cho đến bây giờ tớ cũng chưa hiểu "không hợp nhau" là sao nữa. Giá như cậu cứ nói là đã có người khác, vậy sẽ làm tớ không bận tâm nhiều.
Nếu cậu biết rằng tớ đã tự nhủ rằng hãy cố quên cậu đi và tránh mặt cậu, chỉ có vậy mới quên cậu được thôi. Nhưng mà tớ ko thể quên vì còn gặp cậu trên lớp và tớ ...yêu cậu mất rồi...
Nếu cậu biết rằng mỗi buổi chiều học anh văn tớ đều đến sớm một chút để mong được nhìn thấy cậu, dù chỉ một chút thôi.
Nếu cậu biết rằng tớ không kiên trì như tớ nói đâu, tớ dối lòng mình đấy. Tớ cũng ko lạnh lùng như tớ nói đâu, trước cậu, tớ lạnh lùng vậy nhưng sâu thẳm trong tim tớ đó là một con tim yếu đuối, nó rung động trước cậu và nó chẳng còn nghe lời tớ nữa từ khi nó nhận ra rằng nó cần cậu...
Nếu cậu biết rằng tớ luôn cầu mong cho cậu được hạnh phúc. Còn gì vui hơn khi người mình yêu được hạnh phúc.
Nếu cậu biết được rằng........!!!
... "Nếu em biết học trò tà áo trắng Đã yêu em, yêu suốt một đời"
|
 | | |
|